Featured
Posted in Thụ sinh ra là để sủng công

Tổng quan

Chào mừng các bạn đến với nhà Superseme của chúng mình. Đây là lâu đài nhỏ dành cho fan của công, những thanh niên sủng công, cưng công.

Tất cả truyện trong nhà mình đều được lựa chọn dựa trên tiêu chí sủng công với các dạng thụ kiểu si hán, trung khuyển, nhân thê, dụ thụ, thụ truy công, thụ sủng công… Còn về phía công quân thì: anh chỉ cần ngoan ngoãn làm công thôi, còn mọi thứ hãy để thụ lo.

Team bọn mình gồm 5 thành viên (xài chung wp Superseme này) đều ở vị trí edit, mỗi người ôm từ 1 – 3 hố tùy theo tình hình, độ sủng công đa dạng, cảnh báo trước cho các readers lựa truyện mà đọc :*

Minorthing: sủng công lv hơi hơi trung bình, đặc biệt thích nhược công, ngược tra thụ.

~N.P.H.A~: sủng thụ 65-35, ngược thụ là chân ái, yêu màu hồng, ghét sự giả dối. Từ điển đam mỹ của team, đã đọc qua vô số truyện sủng thụ, chuyên review dò mìn cho anh em có nhu cầu. 

Dyongchan: hỗ sủng thiên sủng công 51-49 chuyên cổ trang, chủng điền văn. Phát cuồng vì mỹ công, vạn nhân mê công, công XINH ĐẸP TUYỆT TRẦN – thụ anh tuấn, cường công cường thụ, manh công, IQ cao EQ siêu thấp công….

Dương Vũ: hỗ sủng thiên sủng công 55-45, chuyên hiện đại, thích manh moe công, siêu cấp đáng yêu công, tâm lý thiếu nữ công, tráng thụ, tổng tài thụ v.v…

Thanh Thảo: công khống, sủng công, chuyên BDSM, ngược thụ, có con tym mong manh dễ vỡ, không thích thụ được hạnh phúc.

Advertisements
Posted in Minorthing

Sống lại gặp gã thần kinh – Chương 15

Chương 15: Hình phạt tàn khốc

Lập tức, Trình Nguyên đột nhiên mất đi hứng thú đối với Chu Ngọc Thạch, hắn ném dao găm, nhận lấy chiếc khăn từ người bên cạnh, vừa lau tay vừa nói, “Vứt nó cho cá ăn.”

“Vâng.” Những người đàn ông mặc áo đen nghe vậy liền tóm Chu Ngọc Thạch lại.

“A!” Sau khi Trình Nguyên dứt lời, Chu Ngọc Thạch bất chợt bộc phát ra một luồng sức mạnh, vừa gào to vừa cố tránh thoát sự vây bắt của những người mặc áo đen, gã xông thẳng một mạch về phía Trình Nguyên.

Trình Nguyên nhíu nhíu mày, lắc người một cái, dùng báng súng bổ lên đầu Chu Ngọc Thạch thật nhanh và dứt khoát, nét mặt có phần vặn vẹo, hắn cất lên giọng nói lạnh lùng mà tàn khốc, như lưỡi rắn phun độc, “Mày thật là đứa nhỏ hư hỏng.”

“Thằng bé Cố Diễn, cũng thật là đẹp trai.” Trước khi hôn mê, Chu Ngọc Thạch khiêu khích dường như rất đắc thắng.

Sắc mặt Trình Nguyễn bỗng biến đổi, hắn nheo chặt mắt, trời mới biết hắn phải dùng bao nhiêu sức lực để kìm nén giải quyết Chu Ngọc Thạch bằng một phát súng.

Chu Ngọc Thạch tỉnh lại thì phát hiện mình bị dây thừng trói chặt, đầu gã còn có chút choáng váng, tầm mắt chậm rãi khôi phục, hắn mới nhìn rõ người đàn ông trước mặt mình, không, đây không phải con người, mà là một con quỷ.

“Ha ha, tỉnh rồi?” Trình Nguyên khẽ cười một tiếng, “Để tao rà xét lại mày đã làm những gì.”

Chu Ngọc Thạch muốn nói nhưng miệng bị bịt kín.

“Mày lợi dụng việc tư làm trò gian lận thì thôi, tao vốn chỉ định đòi lại công đạo cho những tuyển thủ dự thi, vậy mà mày lại…” nghĩ đến hành động Chu Ngọc Thạch đã làm, biểu tình Trình Nguyên liền thay đổi vặn vẹo hơn, “Vậy mà mày lại dùng cái miệng dơ bẩn kia, nói về em ấy, định dùng đôi tay nhơ nhớp kia, chạm vào em ấy.”

Trình Nguyên cầm lấy con dao găm từ tên thủ hạ đứng bên cạnh, quay về Chu Ngọc Thạch đâm thẳng xuống, “Mày định mưu toan chấm mút người của tao.”

“Sao mày dám?” Ánh mắt Trình Nguyên đã đỏ ké lên, tia lý trí cuối cùng vụt tắt, “Mày dám ôm ấp loại ý nghĩ xấu xa kia đối với em ấy, tao định bố thí cho mày chút thống khoái, nhưng mày đách biết quý trọng, vậy thì đương nhiên, tao không thể để mày chết thoải mái như thế.”

Những gì xảy ra kế tiếp giống như hình phạt tàn khốc, Trình Nguyên cầm dao rất có quy luật, đâm chính xác vào những vị trí hiểm trên thân thể Chu Ngọc Thạch, đám thủ hạ đứng xung quanh cũng không nhớ rõ hắn đã đâm bao nhiêu nhát, xác chết Chu Ngọc Thạch dần hoàn toàn biến dạng.

Trình Nguyên đâm suốt một canh giờ mới ngừng tay, hắn vứt con dao đi rồi bước vào buồng tắm, còn hiện trường để đám thủ hạ xử lý.

Nước dội ào ào xuống thân người Trình Nguyên, hắn hận không thể chà xát cơ thể mình đến tuốt luôn lớp da.

Trình Nguyên tắm xong thì đám thủ hạ cũng đã dọn dẹp hiện trường gọn gàng.

Trình Nguyên cúi đầu nhìn đôi tay mình, hắn nở một nụ cười uốn éo, đột nhiên cảm thấy khao khát Cố Diễn tột cùng.

***

Cố Diễn đang nằm xem sách trên giường, bất chợt nghe tiếng gõ cửa, cậu xoa xoa huyệt thái dương, không biết có phải mình đọc nhiều quá chóng mặt không, có lẽ nghe nhầm rồi.

Một lát sau, tiếng gõ cửa lại vang lên.

Cố Diễn đặt sách xuống đứng dậy đi mở cửa, cửa vừa mở ra, một người ngã nhào thẳng xuống, Cố Diễn bị đẩy phải lùi ra sau hai bước, mới miễn cưỡng đỡ người kia lên.

“Trình Nguyên?” Sau khi nhìn người trước mắt thật kỹ, Cố Diễn sửng sốt, cậu đưa tay đẩy Trình Nguyên ra, lại nghe thấy người kia rên nhẹ một tiếng, Cố Diễn phát hiện tay mình dính chút chất lỏng sềnh sệch.

“Anh bị thương?” Cố Diễn giật mình, đóng cửa, đỡ Trình Nguyên đến bên giường, cậu cúi người kiểm tra vết thương cho Trình Nguyên.

Eo bên trái Trình Nguyên có vết thương, tuy nhìn khá đáng sợ nhưng cũng không ảnh hưởng đến nội tạng.

Cố Diễn nhìn người bị ngất nằm trên giường, không thể làm gì khác đành phải tìm rương cấp cứu băng vết thương cho hắn.

Trình Nguyên mơ màng tỉnh lại thì trời đã tối, hắn đánh hơi ra mùi vị Cố Diễn, bèn dang tay ôm chầm cậu vào trong ngực, rồi tiếp tục nhắm mắt ngủ.

Lúc Trình Nguyên hoàn toàn tỉnh lại, Cố Diễn đã đi rồi, Trình Nguyên có phần thất vọng sờ sờ mảng giường bên cạnh đã không còn hơi ấm, hắn lầm bầm nói, “Lần nào cũng thế.”

Trình Nguyên híp mắt, lặp đi lặp lại, “Lần nào cũng thế.”

Hắn cúi đầu, nhìn miếng gạc trắng trên eo mình, hắn lấy dao găm không biết từ đâu cắt băng keo ra, trông thấy vết thương đã được cầm máu, hắn nheo mắt.

Cố Diễn bị Trình Nguyên cưỡng bách ôm chặt vào ngực thì mơ mơ màng màng ngủ thiếp đi, khi tỉnh dậy thì còn 10 phút nữa đến giờ làm việc, cứ thế cậu lao nhanh một mạch, nhưng Cố Diễn vẫn không thể cứu vãn khoản thưởng chuyên cần của cậu.

Quản lý chỉ nói Cố Diễn hai câu tượng trưng, liền để cậu đi làm.

Sau khi Cố Diễn tan ca về nhà, cậu phát hiện Trình Nguyên đang cầm chổi quét tước gian phòng.

“Em về rồi à, anh tính thời gian em gần đến nhà, rót sẵn cho em cốc nước, để trên bàn bên kia, em muốn đi tắm không?” Trình Nguyên vừa thấy Cố Diễn xuất hiện ở cửa thì động tác trên tay càng nhanh nhẹn hơn.

Cố Diễn cầm cốc nước lên uống vài hớp, đang chưa kịp phản ứng, cậu luôn cảm giác, việc Trình Nguyên cầm chổi quét nhà có gì đó sai sai.

Trình Nguyên vệ sinh phòng ốc xong, thấy Cố Diễn vẫn chưa phản ứng một lúc lâu, hắn hơi buồn bực tiến lên trước vài bước, ôm lấy Cố Diễn.

Cố Diễn phản xạ giãy ra, nhưng nghe đối phương rên lên một tiếng, mới sực nhớ người này đang bị thương.

“Miệng vết thương của anh thế nào rồi?” Cố Diễn vừa hỏi vừa vén áo Trình Nguyên lên, trông thấy vết thương lại vỡ ra.

“Bị thương còn không biết nằm yên?” Cố Diễn cau mày nói.

“Anh thức dậy không thấy em bên cạnh, không biết làm gì, tiện thể vệ sinh nhà cửa một vòng.” Trình Nguyên cười nói, không chút nào để ý chỗ đau của mình.

Cố Diễn lấy rương đựng thuốc ra, bắt đầu thay băng cho Trình Nguyên, lúc lật miếng gạc lên, Cố Diễn nhíu nhíu mày, ‘Vết nứt này trông cứ như tự làm? Thật là… ai lại biến thái đến mức tự làm vỡ vết thương… Trình Nguyên đâu phải gã ngốc…’

Nhưng rõ ràng Cố Diễn còn quá ngây thơ, đánh giá thấp sự biến thái của Trình Nguyên rồi.

“Sao anh lại bị thương đến nông nỗi này?” Cố Diễn thuận miệng hỏi.

“Không có gì to tát, có người định làm bậy móc súng ra, lúc đó anh hơi bất cẩn nhưng cũng phản ứng nhanh, may là đạn chỉ sượt qua.” Giọng nói Trình Nguyên rất ung dung, Cố Diễn nghe mà hãi.

“Em đừng lo lắng, người thì anh đã xử lý, ui da –”

“Làm đau anh?” Động tác trên tay Cố Diễn ngừng lại.

“Tiểu Diễn, đau, em hôn môi anh được không?” Sắc mặt Trình Nguyên tái nhợt, cả người run cầm cập.

Cố Diễn xem dáng dấp của Trình Nguyên, nhận thấy hắn đúng là chịu đau không ít, còn chưa kịp phản ứng đã bị Trình Nguyên hôn lên môi.

Trình Nguyên hôn rất bá đạo bừa bãi, cực kỳ mang tính xâm lược, Cố Diễn không ưa cảm giác này, nhưng cậu vẫn hôn đáp trả, đoạt lại chủ quyền.

Quá trình môi lưỡi quằn quại kết thúc, vẻ mặt Trình Nguyên đỏ chót thở hổn hển, Cố Diễn luôn cảm thấy Trình Nguyên như mắc bệnh suyễn.

“Cố Diễn, ở bên anh, được không?” Hơi thở dần bình phục, Trình Nguyên yên lặng nhìn Cố Diễn nói.

Posted in Minorthing

Sống lại gặp gã thần kinh – Chương 14

Chương 14: Chung kết

Thứ tự thi đấu của Cố Diễn là vị trí số 8, cậu phải đợi nửa giờ sau mới đến phiên mình, ca khúc Cố Diễn trình bày là Really love you của Beyond.

“Yêu em.”

“Đôi mắt rung động kia.”

“Tiếng cười càng mê ly.”

“Ước gì lại có thể, khẽ vuốt ve em.”

Trình Nguyên nhìn người trên màn hình lớn, không dám thở mạnh một lúc lâu, suýt chút nữa chết vì nín thở.

“Trình Nguyên, em yêu anh.” Biểu cảm Cố Diễn dịu dàng như tan thành nước.

“Trình Nguyên, muốn không?” Cố Diễn lõa lồ nửa thân trên nhìn hắn, nét mặt đầy yêu nghiệt.

Trình Nguyên vừa não bổ một chút đã cảm thấy một dòng chất lỏng ấm áp chảy xuống từ lỗ mũi, hạ thân mơ hồ có xu thế ngóc đầu.

Cuối cùng Cố Diễn đạt cao hơn người thứ nhì 0.9 điểm, thuận lợi vào vòng trong.

Chỉ cho tuyển thủ trận cuối thời gian đúng nửa giờ để chuẩn bị, chung kết lại bắt đầu, Cố Diễn là người thi đấu thứ 4.

Gần đến lúc trình diễn của Cố Diễn, Trình Nguyên liền ra khỏi phòng chuẩn bị, hắn ngồi ghế khán giả ở hàng đầu tiên.

Trình Nguyên ngồi hết sức nghiêm cẩn, giống như học sinh đang bị lãnh đạo dự giờ quan sát.

Khá may ca khúc Cố Diễn hát chung kết chính là bài ngày đó đã hát Trình Nguyên nghe ở KTV.

Năm người lọt vào trong này đều rất ưu tú, Cố Diễn ca xong cũng tự thấy mình tiến bộ ổn định, kết quả được 9.2 điểm, có thể giật giải hay không đều tùy duyên.

Sau khi lên sân, trong năm người có một thí sinh mang tiềm lực quán quân nhiều nhất, các giám khảo đều rất coi trọng hắn, Cố Diễn kết thúc bài hát rồi tiện thể cậu xem luôn phần trình diễn của người kia, nhưng tuyệt đối không ngờ rằng có lầm lẫn xảy ra, cậu chỉ được 9.1 điểm.

Kết quả năm người thống kê rất nhanh, 8.9, 8.7, 9.3, 9.2, 9.1.

Lẽ ra Cố Diễn phải xếp thứ hai.

Điều khiến cậu không nghĩ đến chính là, giám khảo đã tự ý sửa lại điểm số, rõ ràng cậu nhớ mình nhiều hơn số 5 0.1 điểm, nhưng kết cục cậu được huy chương đồng, số 5 là á quân.

Cố Diễn suy xét một chút thì hiểu đại khái chắc chắn trong vụ việc này có nội tình, lập tức cậu an tâm, huy chương đồng dù sao cũng đem lại cho cậu 1000 nguyên, tiền thưởng không quan trọng, chỉ là cậu không ngờ phía giám khảo lại công khai làm rối kỷ cương, nghe đám con gái nói, dàn giám khảo được mời lần này tương đối có thành tựu.

Quần chúng khán giả nhao nhao bàn tán một hồi, rõ ràng họ cũng nhận ra thứ hạng số 4 và số 5 không ổn, nhưng cũng chỉ là bàn tán, không ai dám kiến nghị.

Phần phát thưởng trên sân khấu đã xong, Cố Diễn không cảm xúc trở về phòng nghỉ ngơi, thu dọn đồ đạc chuẩn bị về.

Nhưng Trình Nguyên không thể cứ như thế bỏ qua chuyện này, hắn nghĩ dù là giải đấu chính quy Cố Diễn cũng sẽ dễ dàng được quán quân, huống hồ đây chỉ là cuộc thi nhỏ của một trường đại học không nổi tiếng, mà hắn không cần dùng đến thủ đoạn dơ bẩn, bởi vì hắn biết Cố Diễn không thích như vậy, nhưng chuyện này không ngoại lệ, trừ phi hai mắt không nhìn thấy mới có thể khoan nhượng người khác.

Trình Nguyên vẫn đi theo phía sau Cố Diễn duy trì một khoảng cách, đang nheo mắt suy tư, đột nhiên nhìn thấy một người đàn ông trung niên đi về phía Cố Diễn, không biết gã ta nói điều gì, tay dường như định vuốt má Cố Diễn lại bị Cố Diễn né đi, Trình Nguyên giận tím mặt, vừa chuẩn bị nhào lên đã thấy Cố Diễn đá người kia một cú, sau đó bỏ đi, Trình Nguyên dừng một chút thì lấy di động ra gọi điện thoại.

Cố Diễn vừa ra khỏi cửa, đã bị người ngăn cản.

Trong lòng Cố Diễn thầm than không xong, đừng nói tìm cậu tính sổ?

“Cố tiên sinh, chào ngài, đây là tiền thưởng của ngài.” Không ngờ người này lấy ra một tấm thẻ đưa Cố Diễn, “Mật mã là 6 số 0.”

Cố Diễn hoàn toàn không hiểu ra sao, tấm thẻ có tiền thưởng, vậy thứ cậu vừa nhận được trên sân khấu là gì.

Người thanh niên biểu hiện dáng vẻ cậu đã đoán đúng, “Vì vấn đề thứ hạng, đây là khoản bồi thường dành cho ngài.”

Nghe vậy Cố Diễn xem như hiểu rõ, đại khái là phí bịt miệng, cậu cũng chẳng phải người thanh cao, nếu không lấy thì uổng.

Thấy Cố Diễn nhận thẻ, thanh niên thở phào nhẹ nhõm, chờ Cố Diễn đi xa một lúc mới theo sau, yên lặng nhìn Cố Diễn về nhà an toàn rồi gọi một cuộc điện thoại.

“Nguyên thiếu, em đã giao thẻ cho Cố tiên sinh, Cố tiên sinh đã về đến nhà an toàn…”

Sau khi Cố Diễn lấy thẻ thì bắt tàu điện ngầm về nhà, cũng không kiểm tra xem người kia cho cậu bao nhiêu phí bịt miệng, ngược lại theo trực giác cậu đoán chắc không nhiều lắm, kế tiếp Cố Diễn cũng chẳng quan tâm sâu hơn chuyện này.

Nhưng cậu không biết, hôm sau chuyện này đã bị bung bét, dù không phải sự kiện sóng to gió lớn gì, vì đó đâu phải chương trình tuyển chọn ca sĩ siêu cấp nổi tiếng toàn quốc.

Chỉ cần ém nhẹm một chút là chuyện nhỏ coi như không có, vậy mà đột nhiên lan truyền khắp cư dân mạng, TV, những tờ báo lớn, mọi điểm tin đều trực tiếp xác nhận giám khảo và thí sinh số 5 đã thực hiện giao dịch đen tối, do đó dấy lên một bầu không khí tranh luận về sự quan ngại sâu sắc tình hình giáo dục hiện nay.

“Chu tiên sinh, chào anh, nghe nói anh và thí sinh số 5 tiểu thư X giao dịch đen tối, anh cảm thấy thế nào về vụ việc lần này?”

“Chu tiên sinh, chào anh, xin hỏi anh nghĩ sao? Có thật là anh giao dịch đen tối với tiểu thư X?”

“…”

“Chu Ngọc Thạch! Ông được lắm!” Người phụ nữ tức giận ném bức ảnh vào mặt Chu Ngọc Thạch, lôi rương hành lý và đứa bé ra khỏi nhà, trong ảnh là những thứ ô uế không thể tả.

Một tuần sau khi Chu Ngọc Thạch bị phóng viên bao vây, lúc tinh thần đã chực tan võ, gã nhận được một tin nhắn.

Trình Nguyên vận bộ âu phục may tay tinh tế, ngồi tao nhã trên ghế, mà cảnh tưởng đối diện hắn không tao nhã chút nào.

Người đàn ông bị còng hai tay sau lưng, quỳ trên mặt đất thở hổn hển.

“Chu…” Trình Nguyên lên tiếng, dừng một chút, tựa hồ đang suy tư, “Cái gì nữa?”

Chu Ngọc Thạch nhìn chằm chằm Trình Nguyên dữ tợn, cứ như phải xé nát hắn.

“Ha ha, không nói cũng chẳng sao, không quan trọng.” Trình Nguyên không để ý chút nào, “Nói vậy mày cũng biết, chuyện này tai tiếng bung bét ra là có người làm nên.”

“Sao?  Giáo viên của mày nói thế nào với mày?” Khóe miệng Trình Nguyên giật giật, dường như đang phấn khời, “Để tao đoán xem, hắn nhất định nói thế này, ‘Tiểu Chu à, thầy đã cố hết sức, thật sự không giúp được em’ tao bảo đúng không?”

“Ha ha ha ha ha ha.” Trình Nguyên bất chợt cười một tràng lớn, cầm lấy con dao từ trong tay người bên cạnh, dùng lưỡi dao nâng cằm Chu Ngọc Thạch lên, cứ như phát hiện ra chuyện để trêu đùa, đang suy nghĩ nên ra tay thế nào đây, ngoài miệng cũng không tha người, “Nhìn vẻ mặt nhơ nhớp bẩn thỉu này, thật khiến người ta kinh tởm.”

“Biến thái chết mẹ mày đi, mày làm vậy là phạm pháp biết không? Chu Ngọc Thạch hiển nhiên nhận rõ người trước mặt mình là tên biến thái, nhưng vẫn mạnh miệng gào.

“Phạm pháp?” Trình Nguyên như nghe được chuyện tiếu lâm, suýt nữa cười ná thở, sau khi cười xong, tay hắn hơi dùng sức, dao găm trên cằm Chu Ngọc Thạch rạch ra một vết thương, “Mày nhớ kỹ, tao, chính là vương pháp.”

Posted in Minorthing

Sống lại gặp gã thần kinh – Phiên ngoại: Kiếp trước (hạ)

CẢNH BÁO: chương này có những chi tiết tra tấn bạo lực gây ám ảnh, xin cân nhắc trước khi xem tiếp.

Phiên ngoại: Kiếp trước (hạ)

Gương mặt Trình Nguyên trở nên vặn vẹo, làm sao có thể ngừng thở? Hắn hung bạo giật chăn ra, đặt lỗ tai mình nơi vị trí tim của Cố Diễn, không có nhịp đập.

Tay Trình Nguyên run rẩy vén áo Cố Diễn lên, trước mắt là một mảnh băng vải, Trình Nguyên hít một hơi thật sâu, cố gắng hết sức trấn định vững vàng tay mình, hắn lật mảnh băng lên, vết thương ở tim do trúng đạn đập vào tầm mắt hắn. Continue reading “Sống lại gặp gã thần kinh – Phiên ngoại: Kiếp trước (hạ)”

Posted in Uncategorized

Bạch Thiên – Chương 2

Bạch phủ sau một hồi náo loạn, Bạch lão gia tiễn đại phu về, phẩy tay cho người ở lui ra, nhìn Bạch Thiên tội nghiệp đang ở trên giường an dưỡng:
“Học Quản gia không học, ngươi nằng nặc đòi học võ công làm gì.” Bạch lão gia có vẻ tức giận không nhẹ.
Bạch Thiên mở to đôi mắt nhìn ông, đáng thương nói: “Phụ thân, con là một công tử, học Quản gia có ích lợi gì?”
“Ngươi. . . . . . Lẽ nào học võ công chính là chuyện một công tử có thể học hả ?” Bạch lão gia trợn tròn mắt, nhìn Bạch Thiên ra vẻ đáng thương, chỉ đành thở dài: “Ôi, ta chỉ có một đứa con là ngươi, ngươi không học quản gia, lẽ nào. . . . . . Quên đi, bây giờ ngươi nghỉ ngơi cho khỏe trước đi, chờ ngươi khỏe lại, sẽ đưa ngươi đến chỗ Phu Tử (Thầy giáo).”
Liếc thấy lão gia đi khỏi, Bạch Thiên trở mình, cúi xuống nằm lỳ trên giường, hai tay gối lên đầu.
“Không được, không thể ngồi yên chờ giết. . . . . .”
Cậu nhìn bóng đêm ngoài cửa sổ, con ngươi đen láy khẽ chuyển động, lập tức đứng dậy xuống giường, lục tung đám quần áo tinh xảo của công tử, ném qua một bên, tìm bộ quần áo xám xịt dành cho thiếu gia mặc lên, quần áo khá rộng, cậu xăn ống quần lên, miễn cưỡng mặc vào.
Bạch Thiên cầm giấy bút để lại một câu”Hài nhi ra ngoài xông pha giang hồ, ít ngày nữa sẽ về” rồi cầm bao quần áo, đem tất cả bánh ngọt trên bàn bỏ vào, cuối cùng buộc chặt, thắt gúc, vác lên vai.
Bạch Thiên đi tới cửa, mở cửa nhè nhẹ không để phát ra tiếng động, thò đầu ra, nhìn chung quanh một chút, cảm thấy không ai phát hiện mới lao nhanh ra ngoài.
Một mình nhẹ nhàng ra sân sau, nhìn lỗ nhỏ kín đáo nơi góc tường, Bạch Thiên không khỏi nhếch miệng cười đắc ý.
Cái lỗ này được Bạch Thiên tình cờ tìm thấy trong mấy hôm học “Phi Diêm Tẩu Bích”, bây giờ đúng lúc có dịp dùng đến.
Cái lỗ khá nhỏ, may là thân hình Bạch Thiên thon gầy, nằm trên mặt đất vừa khích chui qua.
Đầu tiên, cậu ném bao đồ ra ngoài, sau đó từng chút từng chút bò ra ngoài.
Cậu mới ló đầu ra, đã thấy trước mắt có mấy bóng người xoẹt xoẹt bay qua, sau đó là một trận tiếng đao kiếm va chạm, mà bao đồ nhỏ của cậu đã bị cơn gió kia làm bay ra một bên.
Bạch Thiên nằm trên mặt đất, nhìn trợn mắt ngoác mồm, trong bóng đêm có thể thoáng nhìn ra có hai người áo đen đang vây công một nam nhân áo tím.

Cậu thoáng có cảm giác vừa hưng phấn vừa sốt sắng. Mới ra tường viện nhà mình đã gặp được người trong giang hồ.
Bạch Thiên cố gắng bò ra khỏi lỗ, đứng lên, nhìn chính xác vị trí bao đồ nhỏ của mình, muốn chạy qua đó nhặt lên.
Có điều, cậu mới chạy tới ôm lấy nó, ba người đang đánh nhau kia đã dừng  tay, cùng nhìn về này.
Bạch Thiên ôm lấy bao quần áo bằng hai tay, cười khan nói: “Vậy. . . . . . Các ngươi tiếp tục, ta chỉ đi ngang qua. . . . . . Ha ha. . . . . . Đi ngang qua. . . . . .”
Một trong hai người áo đen xoay mũi kiếm, xông thẳng mũi kiếm lại đây. Bạch Thiên chỉ cảm thấy lạnh sóng lưng, đứng thẳng bất động tại chỗ.
Muốn chết muốn chết muốn chết, chỉ xem đánh nhau chút thôi mà, không đến nỗi giết người diệt khẩu chứ!
Ngay lúc Bạch Thiên trống rỗng đầu óc này, cậu chỉ cảm thấy bên hông căng thẳng, một đôi tay mạnh mẽ kéo cậu qua một bên.
“Cũng chỉ là một người đi đường, chủ nhân các ngươi dạy các ngươi như thế à?”
Một giọng nói lười biếng xen lẫn tiếng cười nhẹ chậm rãi vang lên.
Bạch Thiên vừa hồi phục tinh thần, đã phát hiện người áo đen đối diện và nam nhân áo tím đang như cười như không nhìn mình.
Nam nhân rất đẹp, mũi cao môi mỏng, đặc biệt là đôi mày mỏng, hơi cong lên như cười, trông rất quyến rũ, nhưng không kém phần sắc lạnh khiến người ta không dám nhìn thẳng.
Có điều, Bạch Thiên lại cảm thấy. . . . . .
“Đại hiệp! Ngươi thật lợi hại! Dạy ta võ công đi!”
Đột nhiên như bị câu nói này làm giật mình, nam nhân không khỏi cứng đờ, đặc biệt là lúc đôi mắt sáng lấp lánh như những vì sao của đối phương mang một loại sùng bái nhìn hắn.
Nam nhân cất tiếng cười trầm thấp: “Cái tên nhà ngươi cũng thú vị thật, một công tử, không cố gắng ở nhà, nửa đêm đi lung tung làm gì?”
Bạch Thiên cúi đầu nhìn lại mình một chút, rõ ràng cậu đã mặc quần áo của thiếu gia vào rồi, sao mới đó đã bị nhìn ra chứ, khẽ nói: “. . . . . . Quả nhiên, trong tiểu thuyết toàn là gạt người!”
Hai người bọn họ ở chỗ này nói chuyện, người áo đen nhìn thấy cảnh này lập tức xạm mặt lại, không khỏi lên tiếng: “Vân Dật, mau đưa thứ đó ra đây.”
Nam nhân được gọi là Vân Dật kia lúc này mới giương mắt nhìn bọn họ, nhướn mày, như cười như không nói: “Nếu ta bảo không thì sao?”
“Vậy cũng đừng trách huynh đệ chúng ta không khách khí.”
Người áo đen chuyển luồng kiếm, ánh kiếm xoẹt qua.
“Ta cũng muốn xem xem, cái gọi là không khách khí của các ngươi là thế nào.”
Bạch Thiên chỉ nhìn thấy Vân Dật cong môi, rồi ngay sau đó dùng một tay ôm lấy cậu, tay còn lại dương kiếm nghênh địch.

“Xoạt xoạt xoạt” Ánh đao ánh kiếm bay vèo vèo, Bạch Thiên còn chưa thấy rõ động tác của mấy người đó, đã nghe thấy người áo đen đối diện dường như kêu rên mấy tiếng, rồi ngay sau đó chính là Vân Dật ôm lấy cậu bay đi xa.
“Ta đi trước đây, các ngươi vẫn nên ngẫm lại khi trở lại sẽ ăn nói làm sao với chủ nhân mình đi.”
Cứ như vậy, Bạch Thiên được Vân Dật mang theo, một đường đạp lên mái hiên mà bay đến ngoài cửa thành.
Vân Dật vừa xuống đất đã buông Bạch Thiên ra, xoay người lại thấy tên tiểu tử vừa rồi còn nói mấy lời kinh người đã ra vẻ sững sờ, không khỏi có chút buồn cười: “Sao thế, bị dọa?”
Bạch Thiên từ từ hoàn hồn lại, con ngươi đen láy dần dần sáng lên: “Vừa rồi là bay thật sao! Quá kích thích mà!” Cậu nói xong, vươn tay tóm chặt lấy ống tay áo Vân Dật: “Ngươi dạy ta môn võ công bay trên trời kia đi, có được không hả! . . . . . . Ta bái ngươi làm sư phụ có được không!”
“Chờ chút!”  Vân Dật cắt đứt đoạn câu liên miên kia, ngăn lại Bạch Thiên định quỳ xuống, nhận được ánh mắt lấp lánh đầy sùng bái của đối phương, giật giật khóe miệng.
Bị ngăn lại động tác, Bạch Thiên bĩu môi, có chút oan ức nói: “Sư phụ không muốn nhận đồ đệ sao?” Cậu chuyển động con ngươi, nói tiếp: “Vậy ta có thể làm người hầu của ngươi! Ngươi mang ta đi xông pha giang hồ có được không?”
Vân Dật không nói gì, nảy người lên, hơi tựa trên cây to, trợn mắt:
“Mang một tên công tử theo chẳng phải là dẫn theo phiền phức sao, ngươi vẫn nên ngoan ngoãn trở về nhà đi. . . . . .”
Bạch Thiên bĩu môi, “Công tử thì làm sao nào? Ta từ nhỏ cũng không kém hơn … mấy thiếu gia kia!”
Vân Dật không tỏ rõ ý kiến, ánh mắt rơi vào bao quần áo của cậu, không khỏi cong khóe môi: “Huống chi, ngươi còn là một tên trộm.”
Bạch Thiên dời tầm mắt theo, không tiện nói mình trốn nhà đi, cậu hơi ngượng ngùng nở nụ cười “Cái này, không phải. . . . . . Ta và Bạch thiếu gia là bạn tốt, cậu ấy đưa cho ta . . . . . .”
“Ồ?” Vân Dật nhíu mày, vung tay lên một cái, tạo ra một trận gió lớn mở bao quần áo ra, rất nhiều bánh ngọt bên trong đều lộ ra, vài cái bánh ngọt đã vỡ nát rồi.
Bạch Thiên nhìn theo những thứ rơi ra mặt đất kia, nuốt một ngụm nước miếng, bĩu môi, “Nát rồi. . . . . .”
Vân Dật yên tâm không hề đề phòng nữa, nhìn dáng vẻ ấy của cậu, không khỏi có chút buồn cười: “Bạn của Bạch thiếu gia cũng thú vị thật, cửa lớn không đi, mà bò ra từ lỗ chó. . . . . .”
“Ngươi ngươi ngươi. . . . . . Đó mới không phải lỗ chó, đó là bản thiếu gia. . . . . . Quên đi, vậy rốt cuộc ngươi chịu mang ta đi không.” Bạch Thiên có chút xù lông rồi.
Vân Dật phất phất tay: “Được rồi, bây giờ bọn chúng cũng không đuổi kịp đến đây, ngươi vẫn nên mau trở về nhà đi.”

“Ta muốn theo ngươi đi xông pha giang hồ. . . . . .” Bạch Thiên còn chưa nói dứt lời, bóng người trước mặt đã vút lên, bay đến tít nơi xa.
Bạch Thiên mau chóng nhìn lại, chỉ kịp nhìn thấy góc áo tung bay của đối phương.
Bạch Thiên nghiến răng, nhưng vẫn lập tức nhặt bao đồ của mình lên đuổi theo.

Posted in Minorthing

Sống lại gặp gã thần kinh – Phiên ngoại: kiếp trước (thượng)

Phiên ngoại: Kiếp trước (thượng)

Đời trước, Trình Nguyên và Cố Diễn biết nhau cũng giống như đời này, nguyên nhân là Nhiễm Thiên, địa điểm Noãn Dạ.

Khi ấy Cố Diễn chẳng qua chỉ là đứa nhỏ dậy thì vắt mũi chưa sạch, kiêu căng tự mãn, hành động lẫn lời nói đều lộ ra một loại ngạo khí từ trong xương.

“Này, thân là đàn ông sức dài vai rộng, chỉ vì vài lời đụng chạm của một cô gái nhỏ mà như vậy, có đáng mặt nam nhi không?”

Khi Cố Diễn cất giọng nói, toàn trường im phăng phắt không một tiếng động, ngay cả mấy tên vệ sĩ  đứng sau Trình Nguyên cũng túa đầy mồ hôi hột trên trán, ráng sức kìm nén không ngừng run rẩy, trong bụng thầm chửi tên nhóc hung hăng này không biết từ đâu chui ra.

Bản thân Trình Nguyên vậy mà lại sững sờ tại chỗ, hắn không như những đứa con ông cháu cha của mấy quan chức cấp cao tay trói gà không chặt, đầu óc Trình Nguyên rất linh hoạt, đầy tâm kế mưu mô, thân thủ cũng thượng hạng, e rằng ngay cả mấy tên vệ sĩ đứng sau kia cũng chẳng đánh lại hắn.

Có thể nói, người trong vòng kiêng kỵ hắn, sợ sệt hắn, không chỉ vì quan hệ với Trình gia, mà nguyên nhân lớn nhất vẫn là trình độ kinh khủng của bản thân Trình Nguyên.

Từ khi hắn lên sáu, chưa từng có ai dám trực tiếp nói chuyện với hắn như thế, ngay cả cha mẹ hắn, cũng vì tinh thần hắn có vấn đề, trước khi nói chuyện luôn phải cân nhắc kỹ càng một phen.

“Cậu tên gì?” Người phá vỡ bầu không khí yên tĩnh chính là Trình Nguyên, hắn xoa xoa hai đầu lông mày, một đôi mắt đen như nước đọng nhìn thẳng về phía Cố Diễn.

“Tôi tên Cố Diễn, Diễn là chữ Thủy nằm giữa chữ Hành.” Cố Diễn hơi cất cao âm cuối.

“Cố Diễn?” Trình Nguyên lặp lại tên Cố Diễn một lượt, trên mặt gợn lên nụ cười có vẻ thần kinh, chất giọng khàn khàn tràn ngập từ tính.

Trái với dự đoán của mọi người xung quanh, lần này Trình Nguyên thật sự để Cố Diễn thoát đi.

Sau đợt gặp gỡ đó, những lần giao tiếp không giải thích được giữa Cố Diễn và Trình Nguyên bắt đầu tăng lên, thường là có thể ở nơi nào đó ‘ngẫu nhiên chạm mặt’ Trình Nguyên, hai người cũng trao đổi số điện thoại cho nhau.

Thời gian dài, Cố Diễn phát hiện Trình Nguyên và cậu liên hệ nhau càng lúc càng nhiều, đôi con mắt như nước đọng bị nhiệt tình và chấp nhất chiếm trọn.

Cố Diễn xem Trình Nguyên cũng như mấy người khác, muốn làm bạn bè với hắn, cũng chẳng nghĩ quá nhiều.

Sau đó, Nhiễm Thiên tỏ tình với cậu.

Trước giờ Cố Diễn luôn coi Nhiễm Thiên như em gái, chưa từng nghĩ cô ấy có loại tâm tư như thế với cậu, trong lúc nhất thời không kịp ứng phó, dù tuổi trẻ ngông cuồng, cậu cũng biết giữ lại cho người ta một phần thể diện, không thể nói lời quá tuyệt tình, nên đành phải tận lực khéo léo từ chối Nhiễm Thiên.

Bình an vô sự vài ngày, Nhiễm Thiên vẫn đúng hạn dặn dò cậu ăn uống, thỉnh thoảng Trình Nguyên sẽ gọi điện tán gẫu với cậu, Cố Diễn vốn tưởng rằng sự tình cứ trôi qua như vậy, nhưng không thể ngờ, Nhiễm Thiên mất tích vào ngày thứ 8.

Lúc đầu Cố Diễn cho rằng Nhiễm Thiên đã hoàn toàn buông tay đối với cậu nên cắt đứt liên hệ, cậu cũng không để ý nhiều, cho đến khi bạn học của Nhiễm Thiên tìm đến.

Khi đó cậu đang làm việc ở cửa hàng tiện lợi, đôi lúc Nhiễm Thiên sẽ đến đây tìm cậu, mấy người bạn thân xung quanh cô đều biết sự tồn tại của Cố Diễn, cũng biết luôn chuyện Nhiễm Thiên mới tỏ tình, thời gian đầu đám bạn tưởng đôi chim câu rốt cục tu thành chính quả, úm nhau trong phòng không dứt ra được, mà sau khi gọi điện cho Nhiễm Thiên suốt 3 ngày không bắt máy, các cô mới nhận thấy có gì không ổn, bèn đến tìm Cố Diễn.

Vừa lúc Cố Diễn tan tầm, sắc trời đã dần chìm xuống, bọn họ phân tích bàn bạc một hồi thì dự định hôm sau sẽ báo cảnh sát.

Sáng hôm sau Cố Diễn nhận được một đĩa DVD, nơi ở trọ của cậu tuy cũ nát nhưng vẫn có TV đầu đĩa.

Cố Diễn bỏ DVD vào bấm play, sau khi xem xong chỉ cảm thấy cả người lạnh toát, như thể rơi vào địa ngục.

Đoạn phim trong DVD rất đơn giản, Nhiễm Thiên bị trói trên ghế, sắc mặt vặn vẹo nhăn nhó, miệng đang nói gì đó, mà người đàn ông trước mặt nàng Cố Diễn cũng không xa lạ, cậu vừa tám chuyện điện thoại với người này một ngày trước.

Trình Nguyên tựa hồ chẳng lưu ý đến Nhiễm Thiên, hắn chỉ gợi lên một nụ cười âm trầm, nghiêng đầu nhìn Nhiễm Thiên, một giây sau, biến cố bất chợt phát sinh, Cố Diễn hầu như không thấy rõ động tác của Trình Nguyên, một lưỡi dao găm ngắn nhỏ nhấn vào trái tim Nhiễm Thiên, trong nháy mắt dòng máu tươi thấm ướt lan rộng trên áo.

Trình Nguyên vẫn chưa buông tha Nhiễm Thiên, hắn nắm chặt chuôi dao, rút ra đâm vào liên tục trên ngực, máu phun xối xả theo động tác Trình Nguyên, bắn lên người hắn, mãi đến khi thân thể Nhiễm Thiên không còn co giật nữa Trình Nguyên mới ngừng tay, hắn nhìn quần áo của mình vươn đầy máu thì cau mày khó chịu.

Tay thủ hạ đứng cạnh vội đưa bộ trang phục sạch sẽ cho Trình Nguyên, lúc này đoạn video kết thúc.

Cố Diễn không nhớ mình lấy DVD ra như thế nào, chỉ biết cả người hoàn toàn trong trạng thái run cầm cập.

Chuông điện thoại vang lên, Cố Diễn ngước nhìn, là bạn học của Nhiễm Thiên, Cố Diễn không để ý đến, chỉ đứng dậy mang giày, cậu phải tìm Trình Nguyên hỏi rõ ràng.

Chạy một mạch đến nơi Trình Nguyên thường ở, cậu gõ gõ cửa, người mở cửa là thủ hạ của hắn.

Cố Diễn luôn cảm thấy tên thủ hạ này có biểu hiện rất kỳ quái, cứ như thợ săn nhìn thấy con mồi, cậu lắc lắc đầu vứt loại ý nghĩ ấy ra khỏi não.

“Chào anh, tôi đến tìm Trình Nguyên.” Cố Diễn nói.

“Mời vào, Trình tiên sinh chờ ngài đã lâu.” Tên thủ hạ nở một nụ cười, nhìn Cố Diễn nói.

Lòng Cố Diễn ‘hồi hộp’ một phen, lời này sao nghe như có ý ‘muốn giết mày để diệt khẩu’ thể hiện ra lời nói, tình thế đã không cho cậu lùi bước được nữa, cậu chẳng biết tên thủ hạ kia có ý gì, cậu đứng sựng lại một giây rồi cũng bước vào gian nhà Trình Nguyên, cửa đóng lại.

“Anh… anh định làm gì?” Dù sao Cố Diễn chỉ là một cậu trai trẻ, đối mặt chuyện như vậy vẫn có chút sợ hãi.

Tên thủ hạ rút ra khẩu súng lục đen ngòm, chĩa về phía Cố Diễn nhếch mép cười thật âm u, “Trình tiên sinh bảo tôi vấn an cậu.”

Cố Diễn cảm thấy ngực đau nhói, cũng không lâu lắm, cậu hoàn toàn mất đi tri giác.

Người đàn ông kia cúi xuống thăm dò hơi thở của Cố Diễn, sau khi xác định cậu đã chết, hắn mới thu súng vào cẩn thận, dùng tốc độ nhanh nhất để lau dọn sạch sẽ vết máu dưới sàn nhà, hắn lấy vải chùi khô máu trên thi thể Cố Diễn, dùng băng quấn lại vết thương, thay quần áo khác cho cậu rồi bế thân xác từ lâu đã không còn hô hấp đặt trên giường Trình Nguyên, đắp kín chăn.

Vứt đi tất cả những vật dụng dính máu, người đàn ông đứng ngoài cửa lẳng lặng chờ Trình Nguyên trở về.

Vừa nghĩ đến vẻ mặt Trình Nguyên sắp tới, hắn liền cảm thấy run rẩy cả người vì kích động.

Chẳng bao lâu sau, tiếng cửa mở vang lên, Trình Nguyên nhìn thấy tên thủ hạ cũng không bất ngờ lắm, hắn vào cửa rồi mơ hồ ngửi thấy mùi máu tanh, Trình Nguyên định lên tiếng hỏi thì người kia đã mở miệng trước.

“Tiên sinh, thuộc hạ vì ngài đã chuẩn bị một phần quà, hiện đang chờ ngài trên giường, tuyệt đối là thứ ngài thích.” Người đàn ông cúi đầu nói.

Trình Nguyên ngẩn người, sau đó tiến thẳng vào phòng ngủ, đập vào mắt hắn là gương mặt nhợt nhạt và đôi nhãn cầu trống rỗng của Cố Diễn.

Bỗng nhiên có dự cảm xấu, Trình Nguyên đến gần vài bước, đưa tay chạm vào mặt Cố Diễn, khi chạm đến làn da không chút hơi ấm, cả người Trình Nguyên chấn động, bàn tay run rẩy di chuyển về phía chóp mũi của Cố Diễn, không có hơi thở.

Posted in Minorthing

Sống lại gặp gã thần kinh – Chương 13

Chương 13: Đêm trước chung kết

Thời gian từng ngày từng ngày trôi qua, Cố Diễn tham gia thi tuyển vòng đấu loại, được thuận lợi vào trong.

Tuần này Trình Nguyên đi nước ngoài, nghe nói công ty hắn xảy ra chút chuyện phải xuất ngoại xử lý, trước khi đi hắn vô cùng luyến tiếc, đè Cố Diễn cưỡng hôn, bị Cố Diễn tát một cái đẩy ra.

Cố Diễn biết trong tay Trình Nguyên có một công ty riêng, dù sao tiền của hắn không hoàn toàn do cha mẹ cung cấp hoặc gió to đánh tới, chẳng qua cậu vẫn cho rằng Trình Nguyên là dạng người chỉ cần lên tiếng ra lệnh, những người cấp dưới sẽ thay hắn giải quyết tất cả, không nghĩ đến tên này còn có thể tự thân làm.

Trình Nguyên đi mất một tuần lễ, Cố Diễn trở lại làm việc vất vả như thường, tuy có hơi khổ cực, nhưng Cố Diễn cảm giác rất tự do, hơn nữa thi còn được lọt vào vòng trong, tâm trạng vui vẻ của cậu kéo dài rất lâu.

Để chúc mừng Cố Diễn thuận lợi vào vòng trong, nhân ngày nghỉ của Cố Diễn, Nhiễm Thiên nhất quyết phải mời Cố Diễn ăn một bữa cơm, Cố Diễn thực sự không từ chối được, đành phải đáp ứng cô.

Căn cứ vào khẩu vị và sở thích của Cố Diễn, Nhiễm Thiên chọn một quán lẩu tự phục vụ, quán lẩu này luôn được đánh giá rất cao, giá cả cũng hợp lý, với lại nghe bạn bè miêu tả, Nhiễm Thiên đoán nhất định Cố Diễn sẽ yêu thích món ăn nơi này.

Cố Diễn đặc biệt thích ăn tráng miệng ngọt, vì là người Hán Xuyên nên cũng thích ăn cay, mà món ăn các vùng ở Yển Đô đều khá ngọt nên Cố Diễn tiếp thu rất dễ dàng, nhưng vẫn như trước càng yêu ẩm thực vùng quê gốc của mình.

Đầu tiên Cố Diễn đến trường học của Nhiễm Thiên đứng chờ, sau đó theo cô đi tàu điện ngầm đến quán.

Tới cửa, Cố Diễn khịt khịt mũi, một mùi cay nồng nặc xộc thẳng vào xoang mũi.

“Sao rồi? Cảm giác tuyệt đấy chứ?” Nhiễm Thiên thấy vẻ mặt Cố Diễn, trong lòng thầm kêu gào ‘Manh quá’ ngoài miệng vừa cười hỏi.

“Mùi vị rất quen thuộc, nhà hàng này đúng là chính gốc.” Cố Diễn tràn ngập thỏa mãn.

Nồi lẩu hồng hồng, các loại ớt hoa tiêu nổi lềnh bềnh, Nhiễm Thiên bị cay hít hà liên tục, Cố Diễn vươn tay rót một cốc nước cho Nhiễm Thiên uống.

“Quá đã!” Nhiễm Thiên nhận lấy cốc nước, uống một hớp rồi bảo, “Ở Yên Đô lâu như vậy tớ suýt quên mất món lẩu Xuyên thị có mùi vị thế nào rồi, tiệm này quá tuyệt vời.”

Miệng Cố Diễn bị cay trở nên hồng hồng, đôi môi mở ra hà vài hơi.

Nhiễm Thiên ngây ngẩn, trái tim đều bị manh tan, nam thần nhà cô quả thật siêu cấp manh mà.

Một trận càn quét, hai người ăn vô cùng khí thế, Cố Diễn âm thầm ghi nhớ quán này, định chờ đến khi lãnh lương sẽ kéo Nhiễm Thiên đến ăn lần nữa.

Sau khi ăn xong, đôi bạn lại đón tàu điện ngầm trở về.

“A Diễn, chừng nào mới chung kết? Đến lúc ấy tớ đi cổ vũ cho cậu.” Nhiễm Thiên hỏi.

“Hình như thứ sáu tuần sau.” Cố Diễn nghe vậy suy nghĩ một hồi, lơ mơ nói.

“Cái gì mà hình như?” Nhiễm Thiên không nhịn được bật cười, “Chuyện lớn như vậy sao không nhớ chứ.”

“Thì còn sớm mà, chuyện của tuần sau để tuần sau lo, hơn nữa tớ có lưu tin nhắn thông báo, sẽ không quên.” Cố Diễn vô tư nhún vai một cái.

Bước khỏi tàu điện ngầm, Cố Diễn đưa Nhiễm Thiên về trường sau đó trở về nhà.

Nhân lúc nghỉ ngơi, Cố Diễn bắt đầu lấy tập ra học bài, bình thường ở trường cậu hay ngủ bù bỏ qua mấy tiết, để bảo đảm kết quả vẫn nên cố gắng ôn tập một hồi, dù sao cậu cũng đã khoác lác với hiệu trưởng rằng nhất định sẽ lọt vào 50 vị trí đầu bảng.

Sau chừng vài ngày, Trình Nguyên vẫn chưa về, tâm trạng hằng ngày của Cố Diễn đều rất tốt, mãi cho đến thời điểm chung kết.

Hôm đó là thứ sáu, Cố Diễn xin nghỉ một  ngày, sáng sớm bắt tàu điện ngầm chạy thẳng tới nơi thi đấu.

Vòng chung kết có 50 thí sinh, dựa vào rút thăm, một nhóm mười người sẽ phân cao thấp để chọn ra thí sinh đứng đầu, 5 người cuối cùng lại biễu diễn trận chót để quyết định thứ tự.

Quy mô thi đấu dù sao cũng có vẻ rất bài bản, còn có bộ phận quay video phát trên truyền hình.

Trong số giải thưởng có 50 giải khuyến khích, 50 thí sinh này dù thi thế nào cũng chắc chắn ẵm 100 nguyên khuyến khích, vì thế Cố Diễn không cảm thấy áp lực gì.

Rút thăm cùng với những người khác, kết quả Cố Diễn được phân nhóm thứ 4, là thí sinh thứ 8 lên sàn diễn.

Nhóm Cố Diễn có 4 trai và 6 gái, mọi người tập trung ngồi trong phòng chuẩn bị tranh tài, dặm trang điểm liên tục, căng thẳng căng thẳng, Cố Diễn lẳng lặng ngồi ghế xem tài liệu ôn tập.

“Chào anh… Anh anh anh… Tên gì ạ?” Một cô gái mang gương mặt trẻ con bước đến trước Cố Diễn, nói lắp bắp.

Nghe vậy Cố Diễn ngẩng đầu lên, nhìn cô gái cười nói, “Cố Diễn.”

“Em em em… Em tên Khúc Tiểu Tiểu…” Mặt cô gái đỏ chót, tiếp tục cà lăm.

“Rất hân hạnh biết bạn.” Cố Diễn nói, “Có chuyện gì không?”

“Em không tìm được điện thoại di động, có thể phiền anh… Anh gọi cho em được không?” Khúc Tiểu Tiểu căng thẳng nói.

“Ừ, số của bạn là bao nhiêu?” Cố Diễn hoàn toàn không phát hiện mình đang bị hệ thống bài võ. (Là dày công bày ra phương thức xử lý một tình huống nào đó, người sử dụng phương thức thường đã rất điêu luyện, hình thành phản xạ có điều kiện, trên logic nghiêng về sử dụng quán tính đối với loại phương thức ấy – Bách Độ bách khoa)

“18xxxxxxxx”

Cố Diễn cúi đầu bấm điện thoại, “Tôi gọi rồi, sao không nghe tiếng chuông?”

“Không sao ạ, hình như em để silent, làm phiền anh rồi, em tìm lại xem sao.” Khúc Tiểu Tiểu đỏ mặt nói.

“Được.” Cố Diễn đáp một tiếng, tiếp tục cuối đầu xem tài liệu.

Khúc Tiểu Tiểu dễ dàng có được số điện thoại Cố Diễn, nhảy nhót vui vẻ trở về chỗ của mình.

Trình Nguyên vội vội vàng vàng chạy đến địa điểm thi đấu, đúng lúc bắt gặp một cô nàng đỏ mặt nói chuyện với Cố Diễn, hắn yên lặng dừng bước, gương mặt Trình Nguyên tối sầm nhìn hai người ríu rít vui vẻ.

Cô gái nhỏ kia nói vài câu đã đi, từ biểu tình đến dáng vẻ xem ra rất sung sướng.

Bàn tay Trình Nguyên siết chặt thành nắm đấm, móng tay ghim vào da thịt, để lại từng vết máu đỏ thẫm.

“Cố Diễn…” Trình Nguyên lầm bầm, giọng điệu có phần khàn khàn, “Anh muốn giấu em đi… Chỉ có anh, chỉ có anh mới được nhìn thấy em, còn những người dám nhìn em, thật phiền, anh muốn giết hết chúng…”

Cố Diễn không biết Trình Nguyên đến, chỉ cúi đầu nhìn đề toán, còn dùng bút hí hoáy làm nháp.

Trình Nguyên không khác gì tượng đá điêu khắc đứng xa xa mà nhìn Cố Diễn, những người đi ngang qua hắn cũng thấy kỳ quái, vài người định lại hỏi chuyện nhưng thấy vẻ mặt hắn liền lái tầm mắt sang nơi khác, làm như không thấy gì tiếp tục đi.

Ngoại hình soái ca như vậy, ăn mặc hàng hiệu từ trên xuống dưới, tiếc rằng thần kinh có vấn đề.

Lúc này, vòng thi đã bắt đầu, 5 nhóm chia ra tiến hành trình diễn.

Thông qua 5 màn ảnh lớn trong phòng chuẩn bị, những thí sinh trong phòng cũng có thể nhìn thấy phần thi của người khác.

Cố Diễn dời tầm mắt từ sách đến màn ảnh lớn, cậu nhìn hai giây, rồi lại yên lặng cúi đầu xem sách.

Cậu vốn muốn xem những thí sinh khác trình diễn thế nào, nhưng đến 5 màn hình, suýt nữa khiến cậu hoa cả mắt, vả lại cậu thực sự không nhận ra nhóm nào là nhóm mình, nên không thể làm gì khác hơn.

Trình Nguyên vẫn đứng tại chỗ như tượng đá lẳng lặng quan sát Cố Diễn, hắn nhớ lại cảnh tượng Cố Diễn hát cho hắn nghe đêm đó, vừa cảm thấy quán quân nhất định phải là Cố Diễn nhà hắn, mặt khác lại cảm thấy không muốn người ta nhìn dáng vẻ Cố Diễn hát.

 

 

Posted in Minorthing

Sống lại gặp gã thần kinh – Chương 12

Chương 12: Thi đấu

Cố Diễn không nhớ mình về đến nhà bằng cách nào, cả người trong trạng thái mộng bức ngơ ngơ ngác ngác.

“Rt cc anh mun gì?”

“Anh mun em.”

Loại đối đáp quỷ quái gì đây!!??

Cuối cùng thứ làm cho Cố Diễn định thần lại là điện thoại từ Nhiễm Thiên.

Nhiễm Thiên gọi đến hỏi Cố Diễn rằng sao gọi mãi không bắt máy, Cố Diễn mở lại lịch sử cuộc gọi mới phát hiện mấy cuộc nhỡ của Nhiễm Thiên, cậu cẩn thận ngẫm nghĩ, rõ ràng thế tại sao mình không hay biết, trừ Trình Nguyên ra còn ai có thể treo máy.

“Ông kia, có phải…” Nhiễm Thiên dừng một chút, có lẽ đang sắp xếp lại ngôn từ, “Có phải thích cậu?”

“Ơ?” Cố Diễn té ghế, “Sao cậu biết?”

“Cả thế giới đều biết chỉ mình cậu không biết… Chuyện rõ mồn một như vậy…” Nhiễm Thiên bất đắc dĩ nói.

“Thế á…” Tim Cố Diễn nghẽn lại.

“Hiện tại hai người đến mức độ nào rồi?” Nhiễm Thiên bắt đầu bật chế độ chị em bạn dì, cô vốn xác định Cố Diễn thẳng băng một trăm phần trăm, không hề hứng thú với nam giới, nhưng trong trí nhớ của cô, hình như Cố Diễn chưa từng quen bạn gái, điều này làm cô không dám khẳng định nữa.

Cố Diễn đại khái kể ra tình huống bây giờ, Nhiễm Thiên kết luận ngay lập tức, hiện nay vẫn chỉ là một chiều dây dưa từ phía Trình Nguyên.

“A Diễn này.” Nhiễm Thiên nói.

“Hả?” Cố Diễn hơi sửng sốt, tự dưng giọng điệu Nhiễm Thiên thành nghiêm chỉnh làm cậu phát hãi.

“Cậu đừng làm ở Black nữa, ráng học xong 12 đi, phí sinh hoạt tớ cho cậu mượn, sau này đi làm cậu từ từ trả cũng…”

“Như vậy sao được, học phí tớ đã vay của cậu rồi.” Cố Diễn không chút suy nghĩ cắt đứt câu nói Nhiễm Thiên ngay.

“Coi như tớ đầu tư vào cậu, A Diễn, sau này trở nên quý ông thành đạt thì chia hoa hồng lại cho tớ.” Ngưng một chút, Nhiễm Thiên nói.

“Thế định chờ bao lâu? Bốn năm? Năm năm? Với lại tớ vẫn đang học 12, chờ đến sau khi tốt nghiệp đại học ư? Hiện tại tớ mượn tiền cậu cũng là tạm thời, dù sao tớ vẫn muốn vừa làm vừa học.” Thái độ Cố Diễn rất kiên quyết.

“Nhưng nếu cậu đi Black, Trình Nguyên sẽ đeo theo cậu mỗi ngày…” Nhiễm Thiên hơi cuống lên, cô vẫn nhớ ánh mắt Trình Nguyên nhìn Cố Diễn, chăm chú, xoáy sâu, tràn ngập chiếm hữu dục, như đang bảo vệ thứ châu báu trân quý nhất trần đời.

“Tớ cũng không thể để cậu nuôi hiểu chưa.” Cố Diễn hết sức nghiêm túc.

“Dù tính như tớ nuôi cậu..”

“Không được, chuyện này không thương lượng, bây giờ cũng chẳng còn sớm, ngày mai cậu phải đi học, mau ngủ đi, tớ cúp máy đây.” Nói xong, Cố Diễn bấm điện thoại, đứng dậy đi tắm rửa sạch sẽ rồi ngủ.

Sáng hôm sau Cố Diễn bị chuông đồng hồ đánh thức, cậu mơ màng rời khỏi giường, sửa soạn một hồi rồi đến trường.

Lúc đi ngang qua cửa lớp, Cố Diễn dừng bước, bị nội dung quảng cáo trên tấm áp phích dán tường hấp dẫn.

Trường đại học Yển Đô đang tổ chức cuộc thi hát, giải nhất được thưởng 3000 nguyên, giải nhì 2000 nguyên, giải ba 1000 nguyên, 50 giải khuyến khích trị giá 100 nguyên.

Cố Diễn sờ sờ cằm, giải nhất 3000 nguyên, đủ cho cậu bớt ăn bớt mặc trong hai tháng, vả lại dù không giật được ba vị trí đầu, có giải khuyến khích cũng bỏ túi 100 đồng.

Theo chuông đầu giờ bước vào phòng học, Cố Diễn vừa ngồi xuống chân trước, chân sau giáo viên chủ nhiệm đã đến, điểm danh, tiện thể phổ biến sự kiện tranh tài ca hát trong trường, sau đó bắt đầu giảng bài.

Bình thường theo lý mà nói, các thầy cô lớp 12 đều bỏ qua không đề cập đến loại hoạt động này, dù sao bọn học sinh 12 hầu như hận không thể một người học bằng hai người, thời gian là vàng bạc lấy đâu để tham gia thi đấu, có điều xét thấy tỷ lệ lên lớp của trường vốn không cao, đám học sinh cũng vô cùng lười biếng, hoàn toàn không hề có bầu không khí khắc khổ nỗ lực gì hết, cũng chẳng tồn tại vấn đề có hay không có ảnh hưởng, giáo viên chủ nhiệm thuận miệng liền nói ra.

Sau khi tan học, Cố Diễn cầm phiếu đăng ký đến phòng làm việc tìm giáo viên chủ nhiệm.

Giáo viên chủ nhiệm đã nghe qua cậu học sinh này từ hiệu trưởng, theo đối phương thì đây là một học sinh cực kỳ tiềm năng, trước khi Cố Diễn đi khỏi, giáo viên chủ nhiệm không nhịn được dặn dò hai câu.

“Có thể tham gia thi thố, nhưng cũng đừng quên học tập.”

Cố Diễn nghe vậy thì ngây người, cậu ngẩng đầu nhìn người phụ nữ trung niên trước mặt, nở nụ cười nói, “Em biết rồi thưa cô, cô yên tâm.”

Được Cố Diễn mỉm cười hiểu ý, đòn này khiến giáo viên chủ nhiệm lẳng lặng bưng ngực, kêu gào trong lòng: “Nụ cười quá mức phạm quy a a a a.”

***

Tối đó Trình Nguyên vẫn kiên trì đến Black, Cố Diễn giành lấy micro, chọn bài hát.

Trình Nguyên cầm ly bia, hắn bất động nhìn ngắm Cố Diễn, hết sức hồi hộp nuốt một ngụm nước miếng, ‘Ơ ơ kìa… Hay Cố Diễn đang định tỏ tình? Ngao ngao em yêu, em không cần nói gì hết, anh cưới em!’

Cố Diễn chọn một bài ngẫu nhiên, hát cực kỳ chăm chú, Trình Nguyên nhất thời nhìn cậu đầy si mê, chất giọng Cố Diễn thật sự rất hay, ngoại hình cũng đẹp hết sức, đối diện với ánh mắt của Cố Diễn, Trình Nguyên chỉ cảm giác hô hấp càng dồn dập.

“Thấy thế nào…” thấy Trình Nguyên nhìn mình chằm chằm không chớp mắt, Cố Diễn hơi căng thẳng chút, mình hát khó nghe vậy sao??

“Hay lắm…” Cổ họng Trình Nguyên bắt đầu khàn khàn, hắn đã nghe qua rất nhiều ca sĩ chuyên nghiệp hát, nhưng chưa bao giờ kích động như vậy.

“Vậy được rồi… Cũng còn chút tự tin…” Cố Diễn yên tâm, nhỏ giọng nói.

Còn chút tự tin? Trình Nguyên buồn bực, lẽ nào Cố Diễn hát ca khúc này không phải để tỏ tình với hắn… Mà hát cho người khác…

“Cố Diễn, anh không cho phép!” Trình Nguyên đột nhiên cất cao giọng, dọa Cố Diễn giật mình một cái.

“Gì cơ?”

“Em định hát ai nghe?” Trình Nguyên tối sầm mắt, nghiêng đầu nhìn Cố Diễn.

Mỗi khi Cố Diễn thấy Trình Nguyên nghiêng đầu là cảm giác hơi sờ sợ, đây vốn là dấu hiệu bắt đầu phát điên của người này.

“Hát cho giám khảo nghe.” Cố Diễn nói.

“Giám khảo? Nam? Em thích hắn?” Trình Nguyên khẽ cười một tiếng, “Tên đó chắc không cần thở nữa rồi.”

Không thể không nói, có những lúc trí thông minh của Trình Nguyên đã tụt về âm.

“Ơ? Thứ đồ gì? Ai biết giám khảo là nam hay nữ, tôi đăng ký tham gia thi hát trong trường mà.” Gương mặt Cố Diễn mang cảm xúc khó tả.

“Thật chứ?” Nghe vậy trong nháy mắt biểu hiện âm dương quái khí của Trình Nguyên lập tức tan biến, thay vào đó là hài lòng, “Tiểu Diễn, anh biết mà, người em yêu vẫn là anh.”

“Cút ngay, tôi yêu anh lúc nào.” Cố Diễn liếc xéo một cái.

“Không sao, em có thể không yêu anh, nhưng chỉ cần em không yêu ai khác, cuối cùng anh vẫn có cơ hội.” Sớm muộn sẽ có một ngày em yêu anh, trước khi ngày ấy đến, nếu em yêu bất cứ ai khác, cứ một người thì anh giết một người, Trình Nguyên vui cười hớn hở nói không chút nào bị đả kích, nhưng mấy câu sau ém lại hết.

Cố Diễn nghe vậy thì sững sờ, trong lòng có chút phức tạp.

Cậu biết, việc Trình Nguyên quấn quýt lấy mình thời gian gần đây không phải là vấn đề, mà là đối phương như ma quỷ, bất cẩn một chút sẽ bị ma quỷ kéo xuống địa ngục ngay, quả thật trốn không thoát được, thế lực Trình Nguyên ra sao cậu biết rõ, chỉ cần ở Yển Đô, cậu đều sẽ không chốn dung thân.